New Post

Rss

Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015
Nghèo không phải là cái tội

Nghèo không phải là cái tội

Nghèo không phải là cái tội

"Nghèo không phải là cái tội, nhưng nếu những đứa trẻ ấy nhận được sự giúp đỡ của mọi người một cách quá dễ dàng, rất có thể chúng sẽ hình thành lối nghĩ: dùng sự nghèo đói của mình để mưu sinh, chứ không cố gắng phấn đấu để vươn lên. Lúc ấy, chúng sẽ càng nghèo khổ hơn. Đó không phải là lỗi do chúng ta gây ra hay sao?"

Nghèo không phải là cái tội
Tình nguyện viên Mỹ hét lớn “Bỏ xuống!” khi thấy các tình nguyện viên chúng tôi định trao quà cứu trợ cho một đứa trẻ.
Mọi người trên chuyến xe cứu trợ không khỏi xúc động khi nhìn thấy một cậu bé da đen sạm gầy trơ xương, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ.
Ngay lập tức, nhóm tình nguyện viên chúng tôi quay vào xe lấy quà cứu trợ trao cho cậu bé.
“Anh định làm gì vậy? Bỏ xuống!” tình nguyện viên người Mỹ quát lớn.

Chúng tôi không khỏi bất ngờ trước hành động kì quặc của chàng trai người Mỹ. “Chúng ta đến đây để giúp mọi người kia mà?” Họ nghĩ thầm.

“Chào em, tụi anh đã đi rất xa để đến đây. Trên xe có rất nhiều thứ, em có thể giúp anh chuyển chúng xuống không? Tụi anh sẽ trả công cho em”. Tình nguyện viên người Mỹ hỏi cậu bé.
Trong khi đứa trẻ còn đang lưỡng lự, thì các cậu bé khác đã chạy tới trước chiếc xe. Tình nguyện viên người Mỹ cũng đề nghị giống như vậy với chúng.
Một đứa trong nhóm xung phong khuân thùng bánh bích quy xuống xe.
“Rất cám ơn em đã giúp anh, đây là phần thưởng cho em – một thùng bánh bích quy và một cái chăn bông được trao cho cậu bé – Không còn ai sẵn lòng giúp đỡ bọn anh nữa sao?“
Những đứa trẻ lập tức trèo lên xe và trong tích tắc hàng hóa đã nằm ngay ngắn dưới mặt đất. Các tình nguyện viên nhanh chóng trao cho mỗi em một phần quà cứu trợ.
Một đứa trẻ đến muộn vô cùng thất vọng khi nhìn thấy cái thùng xe tải trống rỗng. Em không biết mình phải làm gì để được nhận quà.
“Hãy nhìn xem, mọi người đang rất mệt mỏi. Thật tuyệt vời nếu em có thể tặng mọi người một bài hát.” Tình nguyện viên người Mỹ gợi ý.
“Cám ơn em, bài hát thật tuyệt!” Chàng trai vừa nói vừa trao cho cậu bé một phần quà.

Trước các hành động của tình nguyện viên Mỹ, nhóm chúng tôi không khỏi trầm tư, suy nghĩ…
Đêm đó, các tình nguyện viên đã có dịp trò chuyện cùng nhau. Anh bạn người Mỹ nói:
“Thật xin lỗi vì thái độ của tôi ban sáng, tôi không nên lớn tiếng như thế. Nhưng bạn biết không; nghèo không phải là cái tội, nhưng nếu những đứa trẻ ấy nhận được sự giúp đỡ của mọi người một cách quá dễ dàng, rất có thể chúng sẽ hình thành lối nghĩ: dùng sự nghèo đói của mình để mưu sinh, chứ không cố gắng phấn đấu để vươn lên. Lúc ấy, chúng sẽ càng nghèo khổ hơn. Đó không phải là lỗi do chúng ta gây ra hay sao?”
Có thể nói hôm đó là một ngày dài đầy trải nghiệm.
Dường như những đứa trẻ đã quen với việc được mọi người giúp đỡ bằng cách phân phát thức ăn, nhu cầu yếu phẩm hay tiền bạc mỗi khi đến đây. Cho nên chúng ngang nhiên đứng trên đường chờ những chuyến xe thiện nguyện đến phát quà.
Làm việc thiện không khó nhưng cũng không đơn giản, cần có lý trí không nên vì hành động của mình mà gây ảnh hưởng xấu cho thế hệ tương lai.
Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015
Hình ảnh hài hước đáng suy ngẩm

Hình ảnh hài hước đáng suy ngẩm

Nhìn hình ảnh và đọc nội dung trong bức ảnh thì ta cho rằng đây là một hình ảnh hài hước những thực ra bên trong nó còn chứa rất nhiều ý nghĩa.



Trong bức ảnh là sử kỳ vỏng, ngây áp lực lên con cái, tảo lên ngánh lặng cho chúng. Trong bức ảnh có một cẩu bé trả lừi rất thiếu đảo đức đó là thể thiển của một nền giáo dục yếu kém và gí trị con người đang bị đảo lộn.
Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014
Từ bãi rác thẳng tiến đến Harvard

Từ bãi rác thẳng tiến đến Harvard

Từ bãi rác thẳng tiến đến Harvard

Tờ báo lớn của Mỹ - New York Times - vừa có bài viết về một học sinh đặc biệt nhận học bổng toàn phần của Trường ĐH Havard. Đó là một thanh niên mồ côi, lớn lên từ bãi rác, đến từ Rwanda. Dưới đây là nội dung bài báo.

Chín tuổi, mồ côi vì nạn diệt chủng, cậu sống trong một chiếc xe hơi bị đốt cháy nham nhở ở môt bãi rác tại Rwanda - nơi hàng ngày bới tìm để lấy thức ăn và quần áo mặc. Ban ngày, ăn xin trên đường phố, cậu đã không tắm hơn một năm nay.

Khi Clare Effiong, một nhân viên từ thiện người Mỹ tìm tới bãi rác một ngày Chủ nhật, những đứa trẻ khác đã tản đi chơi. Lôi thôi và đói khát, Justus Uwayesu vẫn cố ở lại, Clare cố hỏi tại sao. “Cháu muốn tới trường", cậu trả lời.

Và, cậu đã đạt được mơ ước của mình.

Justus Uwayesu: mồ côi, ăn xin trên đường phố Rwanda, sống ở bãi rác đã trở thành một sinh viên Harvard. 

Mùa thu này, Uwayesu đã trở thành sinh viên năm thứ nhất Đại học Harvard với học bổng toàn phần, chuyên ngành toán, kinh tế và nhân quyền. Giờ đây, ở tuổi 22, không rõ ngày sinh, cậu bé bãi rác năm nào trong trang phục jeans chẳng khác nào 1.667 sinh viên năm đầu của ngôi trường danh giá.

Lẽ dĩ nhiên, cậu có điều khác với mọi người. Cậu là minh chứng cho thấy ngay cả khi tiềm năng bị chôn sâu trong nỗi tuyệt vọng và ám ảnh nhất, khi được khai thác sẽ tỏa sáng.

Hơn 13 năm kể từ khi thoát khỏi bãi rác luôn âm ỉ khói, Uwayesu không đơn giản là trưởng thành qua những trường học hàng đầu của Rwanda, cậu còn học nhiều thứ tiếng như tiếng Anh, Pháp, Swahili và Lingala. Cậu là người giám sát chương trình dạy kèm học sinh trung học. Cậu góp phần thành lập một quỹ từ thiện trẻ đang phát triển trong toàn bộ hệ thống trường trung học trong nước. Qũy này mua bảo hiểm y tế cho học sinh nghèo, cung cấp thuốc men và và hỗ trợ học tập cho học sinh.

Cậu là minh chứng cho thấy ngay cả khi tiềm năng bị chôn sâu trong nỗi tuyệt vọng và ám ảnh nhất, khi được khai thác sẽ tỏa sáng.
Và như các thanh niên khác, cậu vẫn ngạc nhiên và thích thú khám phá văn hóa ở mảnh đất lạ.

Những người bạn cùng phòng đã giúp cậu thích nghi với cuộc sống ở Boston. “Mọi người ở đây rất chăm chỉ làm việc", cậu nói. "Họ làm mọi thứ rất nhanh, di chuyển cũng nhanh, họ nói với bạn sự thực, về những trải nghiệm và suy nghĩ của họ. Ở Rwanda, chúng tôi nói chuyện với người lớn theo cách khác. Chúng tôi không ồn ào. Ở đây, bạn có suy nghĩ độc lập".

Sinh ra ở vùng nông thôn phía đông Rwanda, mới 3 tuổi, Uwayesu đã mất cha mẹ vì nạn diệt chủng. Các nhân viên Chữ thập đỏ đã cứu cậu cùng một anh trai và hai chị gái. Họ được chăm sóc đến năm 1998, khi ngày càng có nhiều trẻ mồ côi khiến các nhân viên phải đưa họ trở lại làng. Giữa lúc đó xảy ra nạn hạn hán, sau đó là đói kém. "Tôi bị suy dinh dưỡng", Uwayesu nói. “Anh tôi nói phải ra ngoài tìm kiếm thức ăn, nhưng không thể, có nhiều lúc chúng tôi nhịn đói cả ngày".

Năm 2000, cậu và người anh tìm đến Kigali, Thủ đô của Rwanda để tìm kiếm thức ăn. Và rồi bãi rác Ruviri ở ngoại ô thành phố, nơi ẩn trú của hàng trăm trẻ mồ côi, là đích đến của họ. Justus tìm ra "ngôi nhà" cùng với hai đứa trẻ khác là chiếc xe bỏ hoang không cửa sổ. "Không có nước, tất cả đều không tắm. Thứ duy nhất là tìm cách giữ ấm trong đêm", cậu kể lại.

Uwayesu đã phải đi khập khiễng vì bị ngã từ một chiếc xe chở rác đang di chuyển. Một lần cậu suýt bị chôn sống khi xe ủi đẩy rác xuống hố. Những lúc ăn xin trên đường phố, cậu đã chứng kiến một thế giới hoàn toàn khác hẳn. "Buổi chiều, những đứa trẻ tan trường trong bộ đồng phục, chạy nhảy và vui chơi trên đường. Đó là thực là lúc đen tôi, vì tôi không thể hướng về một tương lai. Tôi không thể thấy cuộc sống có thể tốt hơn thế nào, hay làm cách nào thoát khỏi cảnh hiện tại".

Và Effiong đã trở thành vị cứu tinh của cậu. Qũy từ thiện mà bà thiết lập tại New Rochelle, New York mang tên Esther’s Aid, vào năm 2000 đã quyết định tập trung mọi nỗ lực giúp đỡ trẻ mồ côi Rwanda. Một ngày Chủ nhật năm 2001, sau khi phân phát cả một container quần áo và thực phẩm, bà đi taxi tới bãi rác, thấy trẻ mồ côi đang gây lộn với nhau, rồi trò chuyện và thuyết phục đưa các em tới một nơi an toàn.

Justus được tắm gội, thay quần áo, chữa trị vết thương và cuối cùng là tới trường tiểu học. Ngay ở cấp một, cậu đã đứng đầu lớp rồi đạt bậc A trung học cơ sở và tiếp theo là học bổng tại một trường trung học có tiếng. Trong suốt thời gian đi học, cậu đã tích cực làm việc cho quỹ từ thiện. "Cuộc sống của tôi đã thay đổi nhờ có Effiong".

Tốt nghiệp trung học, cậu nộp hồ sơ và giành được chương trình học bổng một năm mang tên Bridge2Rwanda từ một quỹ từ thiện chuyên giúp đỡ các học sinh tài năng. Suốt cả thập kỷ qua, vị giám đốc tuyển sinh quốc tế của Harvard đã bỏ tâm sức tìm kiếm các ứng viên tài năng của châu Phi mỗi năm. Và cánh cửa trường đại học danh giá nhất nước Mỹ đã rộng mở chào đón cậu.

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014
Người thông minh nhất hành tinh

Người thông minh nhất hành tinh

Grigori Perelman - "kẻ lập di" được mệnh danh là thiên tài toán học, người thông minh nhất hành tinh với công lao giải được bài toán Thiên niên kỷ đã khước từ hàng loạt những giải thưởng triệu đô danh giá và quay về "ở ẩn".

Grigori Perelman chào đời ngày 13/6/1966 tại Leningrad (nay là Saint Petersburg, Nga) trong một gia đình gốc Do Thái, với tên khai sinh đầy đủ là Grigori Yakovlevich Perelman. Người cha đã di cư về Israel từ lâu, mẹ ông là Liuba Leibovna, giáo viên dạy toán tại một trường dạy nghề. Bà cũng là người nhen nhóm tình yêu và niềm đam mê toán học cho cậu con trai ngay từ khi Grigori Perelman còn bé.

Thiên tài toán học

Lên lớp 5, Grigori Perelman bắt đầu tham gia các buổi sinh hoạt chuyên đề tại Trung tâm Toán học ở Cung Thiếu nhi Leningrad, do vị chuyên gia đầu ngành của bộ môn khoa học tự nhiên là Giáo sư Sergei Rukshin sáng lập.

Tới năm lớp 9, G.Perelman chuyển sang trường Trung học Chuyên Toán - Lý số 239 ở ngoại ô thành phố. Tuy ngôi trường cách xa nhà nhưng nơi đây có thể thỏa mãn được lòng say mê toán học của cậu.

Năm 16 tuổi, G.Perelman là một trong sáu thành viên thuộc đội tuyển Liên Xô tham dự cuộc thi Olympic toán quốc tế (IMO) lần thứ 23 tổ chức tại Budapest (Hungary) năm 1982, và giành được Huy chương Vàng với điểm số tuyệt đối 42/42.

Grigory Perelman, thiên tài, lập dị, bài toán Thiên niên kỷ, Nobel toán học


G. Perelman nổi tiếng ngay từ khi còn trẻ vì giải được những bài toán hóc búa nhất.


Sau khi trở về nước, G. Perelman được đặc cách vào học ở Trường đại học Tổng hợp quốc gia Leningrad (LGU). Với thành tích học tập xuất sắc, G. Perelman nhận được học bổng toàn phần mang tên ‘Lênin’ để chuyển lên làm nghiên cứu sinh.

Sau khi tốt nghiệp với tấm bằng phó tiến sĩ khoa Toán cơ của LGU, chuyên về lĩnh vực nghiên cứu hình dáng các vật thể trong không gian, G. Perelman về nhận công tác tại Phân nhánh Leningrad thuộc Viện Toán học cao cấp Steklov (LOMI, hiện là PDMI) lừng danh.

“Kẻ lập dị” khước từ giải thưởng triệu đô

Năm 1991, G. Perelman được trao giải thưởng của Hội Toán học trẻ Leningrad về những đóng góp trong lĩnh vực nghiên cứu chuyên môn, cũng là phần thưởng duy nhất trong đời mà G. Perelman "chịu nhận".

Năm 1996, G. Perelman được trao giải thưởng của Hiệp hội Toán học châu Âu (EMS) cho các nhà toán học trẻ. Giải thưởng này như một bảo đảm cho người lĩnh giải sẽ được nhận vào làm tại các trường đại học danh giá nhất ở Mỹ và các nước châu Âu, cũng là đảm bảo cho một cuộc sông vật chất đủ đầy trong tương lai. Nhưng Grigori Perelman đã nhất quyết từ chối.

Năm 2006, Liên minh Toán học Quốc tế (IMU) với trụ sở tại Berlin (Đức) quyết định trao Huy chương Fields, phần thưởng cao quý vốn được mệnh danh là "giải Nobel Toán học" cho G. Perelman, nhưng Perelman cũng đã thẳng thừng từ chối mặc cho ban tổ chức có thuyết phục thế nào.

Perelman đã phát biểu rằng: "Tôi không hứng thú với tiền bạc hay danh vọng. Tôi không muốn bị trưng bày như động vật trong sở thú. Tôi không phải là một anh hùng toán học. Đó là lý do tại sao tôi không muốn mọi người nhìn mình".

Ở thời điểm này tên tuổi của G. Perelman đã được cả thế giới biết tới như một thiên tài lỗi lạc, khi vào dịp tổng kết năm 2007 tạp chí học thuật hàng đầu Sience đã tôn vinh danh hiệu "Breakthrough of the Year" (Khám phá của năm) cho G. Perelman, qua kỳ tích đã chứng minh được giả thuyết hình học của Thurston, tạo tiền đề cho việc khám phá Giả thuyết Poincare. Đây là lần đầu tiên trong hơn một thế kỷ tồn tại của mình, tạp chí Sience mới phong danh hiệu này cho lĩnh vực toán học.

Giả thuyết Poincare hay còn được gọi theo cách khác là công thức hình thể của vũ trụ, được nhà toán học gạo cội người Pháp Jules Henri Poincare (1854-1912) nêu ra vào năm 1904, là một trong những mệnh đề toán học hóc búa nhất suốt một thế kỷ qua chưa ai giải được.

Grigory Perelman, thiên tài, lập dị, bài toán Thiên niên kỷ, Nobel toán học
Bức ảnh hiếm hoi chụp "kẻ lập dị" Perelman trên phương tiện giao thông công cộng.
Đến đầu năm 2010, Viện Toán học Clay (CMI), một tổ chức phi lợi nhuận lừng danh đặt trụ sở ở thành phố Cambridge (Massachusetts, Mỹ) ra quyết định trao giải thưởng Thiên niên kỷ cho nhà toán học Nga G. Perelman, vì đã chứng minh được Giả thuyết Poincar kèm phần thưởng là 1 triệu USD. Nhưng cũng như 2 giải thưởng quốc tế trước kia, lần này ông vẫn khăng khăng cự tuyệt cho dù đại diện Viện Clay đề nghị đích thân đến tận nhà trao giải cho G. Perelman

Lý giải việc liên tục từ chối những giải thưởng danh giá đang mơ ước, "kẻ lập dị" nói qua khe cửa căn hộ, nơi ông đang sống cùng bà mẹ tại quận Kupchino, khi báo giới địa phương đổ đến phỏng vấn rằng: "Tôi đã có tất cả những gì mình muốn, nên không quan tâm đến tiền bạc hay danh vọng!".

Cho tới năm 2011, Grigori Perelman lại từ chối trở thành viện sỹ Viện hàn lâm khoa học Nga. Tuy chỉ là danh hiệu trong nước nhưng xét về giá trị vật chất thì nó còn lớn hơn tất cả những giải thưởng mà ông đã “từ chối” trước kia.

Hiện nay, những đồng nghiệp tại PDMI cho biết G. Perelman đã lặng lẽ rời khỏi viện, chuyển sang "ở ẩn" và nghiên cứu tại gia. "Anh ấy đôi khi có vẻ hơi… khùng khùng, và lập dị nhưng đó là hiện tượng thường thấy ở những nhà khoa học đầy tài năng", Viện phó PDMI Sergei Novikov, người từng làm việc lâu năm bên cạnh G. Perelman thổ lộ.

Grigory Perelman, thiên tài, lập dị, bài toán Thiên niên kỷ, Nobel toán học
Tiến sĩ Grigori Perelman hiện tại
Năm 2007, nhật báo The Daily Telegraph của Anh đã xếp nhà toán học tài ba Grigori Perelman đứng thứ 9 trong bản danh sách "100 thiên tài đương đại đang còn sống".

Trong danh sách này còn có tên 2 người Nga khác là đại kiện tướng cờ vua thế giới Garry Kasparov được xếp thứ 25, còn nhà phát minh ra kiểu súng tiểu liên tự động AK -47 Mikhail Kalashnikov xếp thứ 83.
Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014
Prudential và chương trình trao học bổng cho học sinh nghèo vượt khó

Prudential và chương trình trao học bổng cho học sinh nghèo vượt khó

Hà Nam,
Kỷ niệm 151 năm ngày thành lập Phong trào Chữ thập đỏ - Trăng lưỡi liềm đỏ quốc tế, 151 năm ra đời Ủy ban Chữ thập đỏ quốc tế và ngày Chữ thập đỏ - Trăng lưỡi liềm đỏ quốc tế 8/5, Hội Chữ thập đỏ tỉnh Hà Nam đã phối hợp với Công ty Bảo hiểm nhân thọ (BHNT) Prudential Việt Nam trao học bổng cho học sinh nghèo vượt khó tại xã Hoàng Tây, huyện Kim Bảng.


Tổ chức sự kiện tại Hà Nam đợt này có sự tham dự của ông Nguyễn Minh Toan - Ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Hội Chữ thập đỏ Việt Nam - Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ tỉnh; ông Bùi Thanh Hải - Trưởng Văn phòng đại diện Công ty BHNT Prudential Việt Nam khu vực Thanh Hóa - Ninh Bình - Hà Nam; lãnh đạo huyện Kim Bảng, xã Hoàng Tây; Ban Giám hiệu, thầy, cô giáo và các em học sinh Trường THCS Hoàng Tây, huyện Kim Bảng.

[​IMG]
Trao quà cho các em học sinh nghèo vượt khó Trường Tiểu học và THCS xã Hoàng Tây​

Cùng Với sự phát triển không ngừng của Công ty BHNT Prudential Việt Nam luôn coi trọng đẩy mạnh tài trợ tổ chức các hoạt động sự kiện y tế, giáo dục, văn hóa, thể thao,: như trợ giúp học sinh nghèo vượt khó, cấp phát thuốc và khám bệnh miễn phí cho người nghèo, nạn nhân chất độc màu da cam....

Kỷ niệm 151 năm ngày thành lập Phong trào Chữ thập đỏ, Công ty BHNT Prudential Việt Nam trao 20 suất học bổng, mỗi suất trị giá 01 triệu đồng cho 20 học sinh nghèo vượt khó vươn lên đạt thành tích cao trong học tập của Trường Tiểu học và THCS xã Hoàng Tây, huyện Kim Bảng.

Ông Bùi Thanh Hải phát biểu tại buổi lễ và mong muốn các em tiếp tục vượt mọi khó khăn, vươn lên học tốt để trở thành công dân có ích cho đất nước, quê hương; khẳng định thời gian tới, công ty sẽ tiếp tục có những hoạt động nhân đạo từ thiện trên địa bàn tỉnh…

[​IMG]

Đáp lại tấm hành động cao cả của công tu Prudential, Ông Nguyễn Minh Toan trao bằng ghi nhận Tấm lòng vàng cho Văn phòng đại diện Công ty BHNT Prudential Việt Nam khu vực Thanh Hóa - Ninh Bình - Hà Nam

Ghi nhận sự giúp đỡ của cán bộ, công nhân viên Công ty BHNT Prudential Việt Nam, ông Nguyễn Minh Toan trao Bằng ghi nhận Tấm lòng vàng của Hội Chữ thập đỏ tỉnh cho công ty. Và ông toàn cũng không quên gửi lời cảm ơn Công ty tổ chức sự kiện tại Hà Nam đã hỗ trợ để giúp sự kiện thành công tốt đẹp.

    
Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014
Học kế toán thực hành

Học kế toán thực hành

Chào tất cả mọi người.
Hôm này mình muốn nói về chủ đề học kế toán bởi vì mình muốn giới thiệu đến mọi người một trang đào tạo kế toán thực hành uy tín chất lượng tại hà nội.
Hiện nay bạn đang là sinh viên học chuyên ngành kế toán, bạn là người đi làm hay bạn mới ra trường nhưng không xin được việc.....
Đào tạo kế toán

Như chúng ta đã biết thì hiện này đất nước đang phát triện nhiều công ty, doanh nghiệp đang được thành lập rất nhiều nên các công ty doanh nghiệp cần rất nhiều kế toán nhưng tại sao vận còn rất nhiều bạn học kế toán ra trường cho dù là bằng giỏi cũng không xin được việc.
Nhìn lại vấn đề việc thất nghiệp ở đây là do nguyên nhân chủ quan và khách quan.
Nguyên nhân chủ quan là các nhà trường đã đào tạo ồ ạt tràn lan ngành kế toán nhưng không có chất lương.
Nguyên nhân chủ quan là các sinh viên học chuyên ngành kế toán còn thiếu rất nhiều kỹ năng trong làm kế toán.
Hôm nay mình muốn giới thiệu một trung tâm học đào tạo kế toán thực hành tại hà nội uy tin chất lương. Học đây bạn được cung cấp các phân mềm học kế toán, được các giáo viên hướng dận tận tình, bạn học ở đây bạn trực tiếp được tham gia vào việc kế toán thực tế cho công ty.
Đã chỉ học ở ngần Đại học thương mại Hà Nội.
Địa chỉ trang Học kế toán.
Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014
Tiến sĩ rởm mất đất sống

Tiến sĩ rởm mất đất sống

Thời gian gần đây, dư luận khen câu nói của Bộ trưởng Giáo dục: “Thực tế những người có bằng giả hay bằng thật, nhưng chất lượng giả, chỉ có thể ‘chui’ vào hệ thống công chức Nhà nước, chứ không thể vào được các doanh nghiệp tư nhân”. Cũng như nhiều người, tôi thấy Bộ trưởng nói đúng quá.

Tuy vậy cũng có người chê: Là Bộ trưởng tại sao Ông để bằng cấp giả, chất lượng giả tràn lan trong xã hội, và để nó “chui” vào hệ thống cơ quan Nhà nước ?

Theo tôi điều này không thể trách riêng Bộ trưởng Luận, mà nên trách anh “cơ chế” hiện tại. Hay nói cách khác, đây là lỗi hệ thống, liên quan đến toàn bộ xã hội, đến lòng người mà dân ta lại hay nói “dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người”.
Tiến sĩ rởm mất đất sống
Bởi lẽ bằng giả thì có thể kiểm soát, nhưng bằng thật mà học giả thì rất khó, khi người ta đã muốn.

Tôi có một người quen, nghề tay trái của anh ấy là viết luận văn thạc sĩ thuê. Khách hàng của anh toàn là các cán bộ, giảng viên muốn có “vé” để trèo cao hơn hay để không bị đuổi. Những người thuê anh viết vẫn đến lớp, vẫn có thầy hướng dẫn, vẫn bảo vệ luận văn và đương nhiên vẫn tốt nghiệp thạc sĩ hoành tráng với mũ cao áo dài, hoa và những lời chúc tụng.

Anh kể, trước khi đến gặp thầy hướng dẫn, đối tượng đến gặp anh ấy để được huấn luyện cách trả lời những câu hỏi nếu có của thầy. Cũng bằng cách này, trước khi bảo vệ, anh huấn luyện “khách hàng” mình mấy ngày để trình diễn trước hội đồng.

Vậy đó, đến cả thầy hướng dẫn và hội đồng chấm luận văn còn không phát hiện ra chuyện học giả, thì làm sao Bộ trưởng có thể kiểm soát ? Trong câu chuyện trên và những câu chuyện tương tự, chẳng ai có thể ra lệnh cấm mà có thể có hiệu quả khi lương tâm con người không còn ngay thẳng để tự điều chỉnh mình, khi sự gian dối trong xã hội lên ngôi và được dung dưỡng.

Áp dụng cơ chế thị trường

Như đã nói ở trên, chuyện này liên quan đến cơ chế. Như vậy, muốn dẹp bỏ nó cũng phải bắt đầu bằng việc cải cách cơ chế.

Tôi thấy nhiều người hay có thói quen đỗ lỗi cho cơ chế thị trường khi nói đến những tiêu cực trong xã hội hiện nay. Theo tôi thì ngược lại, căn nguyên của nhiều vấn đề trong xã hội ta hiện nay là đến từ việc chúng ta không dứt khoát theo cơ chế thị trường, mà cứ nữa này nữa kia mâu thuẫn nhau, giẫm đạp, nứu kéo lẫn nhau, làm cho xã hội không có một lộ trình rõ ràng để tiến bước về phía trước.

Theo tôi, một giải pháp cho nhiều vấn đề mà trong đó có chuyện chống bằng giả, bằng thật học giả là áp dụng cơ chế thị trường trong cách quản lý với toàn bộ hệ thống Nhà nước, trong đó có quản lý giáo dục (ở đây chẳng liên quan gì đến chuyện thương mại hoá giáo dục). Cơ chế thị trường có các yếu tố là cạnh tranh, tạo ra nhiều lựa chọn, đặt khách hàng là người dân với những quyết định lựa chọn của họ làm trọng tài.

Trong giáo dục, nhất là giáo dục đại học, Nhà nước hãy trao quyền tự chủ và trách nhiệm trước khách hàng, trước xã hội cho các trường công cũng như tư, khuyến khích các trường cạnh tranh nhau một cách công bằng, lành mạnh và chấp nhận quy luật đào thải. Quyền quyết định số phận, vị trí của các trường hãy đặt vào tay khách hàng mà ở đây là sinh viên và gia đình của họ. Khi quyết định chọn trường, đương nhiên người đi học sẽ chọn trường nào có uy tín, có chất lượng, giá cả hợp lý (ở bậc đại học). Những trường nào không đàng hoàng sẽ phải tự động bị đào thải theo quy luật, khỏi cần Nhà nước ra tay.

Khi người học có lựa chọn, sự lựa chọn của họ sẽ tạo ra sự cạnh tranh giữa các trường, buộc các trường phải tìm cách nâng cao chất lượng, giữ gìn chữ tín và đặt người học làm trung tâm trong mọi chính sách và kế hoạch nếu muốn tồn tại và phát triển lâu bền.

Nhiệm vụ của Nhà nước là điều chỉnh chính sách thuế má, đầu tư ngân sách, cung cấp học bổng nhằm tạo ra công bằng cơ hội học tập cho mọi thành phần dân chúng, đảm bảo quyền được học hành của người dân (với những cấp học miễn phí theo luật định).

Nhà nước cũng có thể làm trọng tài bằng cách thực hiện kiểm định chất lượng các trường theo định kỳ, công bố công khai kết quả, để người dân có căn cứ thực hiện việc lựa chọn trường lớp của mình.

Cơ chế thị trường này cũng phải được vận dụng cả trong các cơ quan Nhà nước để làm sao các cơ quan này cũng được như các công ty tư nhân mà Bộ trưởng Luận đã nhắc tới.

Chẳng hạn, chính các cơ quan Nhà nước phải tự xem mình là những dịch vụ (service), xem dân là khách hàng để có thái độ phục vụ chứ không phải là những nơi ban phát theo kiểu xin cho hiện nay.

Từ đó, các cán bộ công chức Nhà nước phải được xem như những nhân viên phục vụ khách hàng, lấy thái độ và mức độ thoả mãn của người dân làm căn cứ để điều chỉnh, đánh giá từng nhân viên, gắn liền với chính sách lương thưởng của họ chứ không phải chỉ dựa trên bằng cấp họ có. Nói cách khác là hãy để người dân thực sự làm ông chủ có quyền lựa chọn, đánh giá công bộc mà mình đã bỏ tiền thuế ra thuê.

Một cơ chế như vậy sẽ chống lại chuyện trường giả, bằng giả, bằng thật học giả và nhiều vấn đề tiêu cực khác một cách hiệu quả, không cần đến những lệnh cấm từ Nhà nước, trong khi dân lại được nhờ, được thực sự làm chủ.

Làm được như thế thì mới có thể tự tin nói to với thiên hạ rằng Nhà nước này là của dân, do dân và vì dân mà không ngượng miệng.
Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014
Những lầm lạc của một giáo sư danh tiếng

Những lầm lạc của một giáo sư danh tiếng

Giáo sư Diederik Stapel vội đến nhà đồng nghiệp vì một cuộc gọi khẩn. “Họ nghi ngờ cậu gian lận trong nghiên cứu. Tôi hỏi có phải cậu đã làm giả dữ liệu?”. “Không, thật nực cười, tất nhiên không”, Giáo sư Diederik Stapel trả lời người bạn lâu năm, đồng thời là cấp trên của ông tại Đại học Tilburg, Hà Lan.

Đại học Groningen, nơi ông Stapel đã thực hiện nhiều thực nghiệm gian lận
Giáo sư nổi tiếng “dính chàm”

Năm 2010, Giáo sư Diederik Stapel độ tuổi 40 được bầu làm Trưởng khoa Khoa học xã hội và hành vi thuộc Đại học Tilburg còn bạn thân của ông, Marcel Zeelenberg là Hiệu trưởng. “Đối thủ có lẽ mở cuộc công kích tôi bởi những thay đổi khi bắt đầu làm Trưởng khoa”, Giáo sư Stapel nói với đồng nghiệp.

Giáo sư Stapel nổi tiếng trong nước và nước ngoài, là tác giả của một số nghiên cứu đáng chú ý về thái độ và hành vi của con người. Linh cảm chuyện xấu, Stapel lái xe đến trường Đại học Groningen, nơi ông công tác giai đoạn 2000-2006. Để bảo vệ mình, ông cần tìm lại một số chi tiết trong các dữ liệu nghiên cứu đã làm ở đây. Đêm đó, ông quyết định nói sự thật với vợ. Một tuần sau, ông bị đình chỉ công tác, nhà trường tổ chức một cuộc họp báo công bố về điều tra gian lận của Giáo sư Diederik Stapel. Scandal gian lận của một giáo sư danh tiếng đã trở thành chủ đề được báo chí Hà Lan tập trung khai thác.

Gần 1 năm sau khi Stapel bị cách chức, người ta đã thành lập ủy ban điều tra tại 3 trường đại học nơi ông từng làm việc: Amsterdam, Groningen và Tilburg để xác định mức độ gian lận trong hàng chục công trình nghiên cứu của ông. Công việc điều tra còn liên quan đến những công trình mà Stapel làm đồng tác giả và hơn 20 luận án tiến sỹ mà ông hướng dẫn.

Nghiên cứu cũng là kinh doanh, tiếp thị

Gian lận trong khoa học không phải là hiện tượng mới. Sự việc nổi bật nhất gần đây phải kể đến nhà nghiên cứu tế bào gốc Hàn Quốc Hwang Woo Suk với hầu hết kết quả nghiên cứu là dối trá hay nhà sinh vật học tiến hóa Marc Hauser của Đại học Harvard phải từ chức năm 2011 vì không trung thực. Với nhiều người, hành vi sai trái trong khoa học không nhiều nhưng khó có thể chấp nhận và tha thứ.

Sinh ra và lớn lên gần Amsterdam, Stapel từ nhỏ đã học rất giỏi. Năm 1997, ông được cấp bằng tiến sỹ. Stapel trở thành giáo sư tại Đại học Groningen năm 2000 – cũng là thời điểm tên tuổi của ông bắt đầu được biết đến qua giải thưởng của Hiệp hội Tâm lý xã hội học thực nghiệm châu Âu. Stapel kể, một lần trong một nghiên cứu với các sinh viên mà ông phụ trách, ông không có được kết quả mong đợi, đứng trước tình huống là phải làm lại từ đầu trong khi thời hạn hoàn thành đang tới gần, Giáo sư Stapel quyết định “bịa” ra các con số. Kết quả được công bố trên tạp chí Tâm lý xã hội và Tính cách năm 2004. Sau đó, một mình ông cho ra lò hàng chục nghiên cứu với những con số mà nhiều đồng nghiệp phải kinh ngạc.

Giáo sư Stapel tâm sự, những gì công chúng không nhận ra là khoa học hàn lâm cũng đã trở thành một công việc kinh doanh. “Nguồn lực khan hiếm, bạn cần tài trợ, cần tiền nghiên cứu, vì thế có sự cạnh tranh. Khoa học hiển nhiên là phát hiện, đào bới để khám phá sự thật nhưng cũng cần giao tiếp, thuyết phục, tiếp thị”, Stapel lấy ví dụ về 2 nhà tâm lý học ông ngưỡng mộ - John Cacioppo và Daniel Gilbert. “Họ nói chuyện tại Berlin, hai ngày sau đó diễn thuyết ở Amsterdam, sau đó di chuyển sang London. Họ như các thương gia trên hành trình bán những câu chuyện của mình”.

Không thể đổ lỗi cho hệ thống

Những tin đồn về gian lận đeo đuổi Stapel từ Đại học Groningen đến Tilburg nhưng không đủ chứng cứ để điều tra. Cho đến mùa xuân năm 2010, một sinh viên nhận thấy sự bất thường trong 3 thí nghiệm mà Giáo sư Stapel cùng làm việc với anh. Khi được hỏi về các dữ liệu thô, ông bảo không còn giữ. Cùng thời điểm, một sinh viên khác kiểm tra một số bộ dữ liệu và luận án mà ông Stapel đã cung cấp cho sinh viên, kết quả là có những dữ liệu gần như giống hệt nhau.

Cuối tháng 11-2012, các trường đại học công bố kết luận cuối cùng của họ tại một cuộc họp báo chung: Giáo sư Stapel đã gian lận trong ít nhất 55 bài viết, trong đó có dữ liệu được sử dụng trong 10 luận án tiến sĩ của sinh viên. Có một số hoạt động “khoa học cẩu thả” như sử dụng sai số liệu thống kê, bỏ qua các dữ liệu không phù hợp với giả thuyết mong muốn và theo đuổi một câu chuyện nghe hấp dẫn dù không có cơ sở khoa học. Các đồng nghiệp, biên tập viên tạp chí và các nhà quản lý cũng được cho là có lỗi khi để Stapel đi quá xa.

Sự nghiệp sụp đổ, Stapel giờ chỉ còn cách chấp nhận: “Không thể nói là do hệ thống. Có nhiều điều xảy ra là tùy theo tình huống nhưng tôi đã cố tình phạm phải”.

Tháng 11-2011, Diederik Stapel đã trả lại danh hiệu Tiến sỹ cho trường Đại học Amsterdam. Tháng 6-2013, ông Stapel đồng ý lao động công ích 120 giờ đồng hồ và từ bỏ một số quyền lợi liên quan đến hỗ trợ nghỉ việc tương đương 1 năm rưỡi lương để tránh các cáo buộc hình sự.
Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014
Nữ sinh sư phạm giỏi toán

Nữ sinh sư phạm giỏi toán

Với điểm tổng kết 3.64/4.0 đang nê của mình,Vũ Mai Trang (Trường ĐH Sư phạm Hà Nội) là một trong số ít sinh viên được nhận học bổng của chương trình trọng điểm quốc gia phát triển Toán học.

Mê làm cô giáo dạy Toán

Ít ai ngờ cô sinh viên xuất sắc của lớp chất lượng cao khoa Toán - Tin (Trường ĐH Sư phạm Hà Nội) lại từng học chuyên Anh tại Trường THPT Chuyên Ngoại ngữ (ĐH Ngoại ngữ, ĐH Quốc gia Hà Nội).

Đam mê trở thành một giáo viên dạy Toán chính là lý do khiến Mai Trang đánh liều rẽ ngang.

Trang tâm sự: Việc chuyển sang học Toán đối với mình có một số khó khăn nhất định, đặc biệt trong môi trường lớp Chất lượng cao của khoa.
Nhưng mình nghĩ, điều quan trọng nhất để đạt kết quả học tập tốt là thái độ học tập nghiêm túc, coi trọng và yêu thích, đam mê ngành học mà mình đã chọn.

Bản thân mình đã quyết tâm học tập, cũng như coi trọng và yêu thích môn Toán, với nghề Sư phạm. Thế nên có vẻ những nỗ lực cố gắng cũng dễ dàng đạt được thành quả hơn.
Không chỉ dừng lại ở việc học, cô sinh viên năm thứ ba đang có ý định tham gia một số nghiên cứu khoa học về Toán và phương pháp dạy học Toán trong học kì tới.

Ba đã mất vì bệnh nặng, hiện Trang đang nỗ lực cùng với anh trai bù đắp những thiệt thòi cho mẹ. Đó cũng là động lực khiến cô sinh viên mảnh mai không chùn bước trước khó khăn.

Ngôi sao tháng Giêng

Không chỉ nổi bật với thành tích học tập, Mai Trang còn là Liên chi hội trưởng Liên chi hội sinh viên khoa Toán - Tin, Ủy viên Ban thư ký Hội Sinh viên (Trường ĐHSP Hà Nội), đồng thời cũng là một cán bộ Đoàn của khoa.

Trang đứng đầu việc tổ chức các hoạt đông hàng năm của khoa, của trường như: Chào sinh viên khóa mới, Tuần lễ Nghiệp vụ sư phạm, Lễ hội sinh viên 9/1, sự kiện chào mừng 8/3, Hội thao, Hội nghị sinh viên nghiên cứu khoa học, Cuộc thi Hoa khôi…
Trang còn đam mê tình nguyện. Cô là gương mặt quen thuộc của chương trình Mùa hè xanh; đồng thời tham gia tình nguyện hàng tuần tại trường Sao Mai và trường câm điếc Nhân Chính khi còn là học sinh THPT.

Việc được Trung ương Hội Sinh viên Việt Nam trao tặng giải thưởng Sao tháng Giêng vừa rồi, với Mai Trang là một sự ghi nhận lớn, nhưng cũng rất xứng đáng.

Trang tâm sự: Hoạt động Đoàn - Hội là ước mơ của mình từ khi chưa vào ĐH; khi thấy các anh chị sinh viên tình nguyện trên ti vi, báo đài, khi nghe những bà ca sinh viên cất lên hối thúc, rạo rực.

Hoạt động Đoàn - Hội tương thích với mong muốn được cống hiến giúp mọi người, xa hơn là giúp ích cho đất nước của mình. Đặc biệt mình cũng ý thức được hoạt động Đoàn - Hội là môi trường rèn luyện bản thân tuyệt vời cho mỗi sinh viên.

Mình đã trưởng trưởng thành, hoàn thiện hơn rất nhiều từ những hoạt động này. Trước hết là khả năng giao tiếp, giao tiếp với thầy cô, với các bạn, với các anh chị khóa trên các em khóa dưới, cả khả năng nói trước đám đông của mình cũng được cải thiện nhiều.

Cùng với đó là các kĩ năng sống, từ đơn giản nhất như tự chăm sóc bản thân hay quét dọn, mua sắm, nấu nướng, cắm hoa đến việc quản lí chi tiêu, quản lí sổ sách giấy tờ…

Cuối cùng, quan trọng nhất là hoạt động Đoàn - Hội mang lại cho mình những người bạn, người đồng chí, những người anh, người chị, người em tốt, cùng với đó là những niềm vui, tiếng cười và sự lạc quan yêu đời mà Đoàn - Hội mang lại, đúng là có một không hai trong cả đời người.

Trang cho rằng, điều quan trọng nhất mà bất kì cán bộ Đoàn – Hội nào cũng cần có là nụ cười. Luôn cười tươi trước tất cả mọi người, trước mọi tình huống hoàn cảnh vừa giúp công việc trở nên dễ dàng hơn, vừa giúp động viên mọi người và chính mình cố gắng hơn nữa.

“Thấm” “tứ đức” thời hội nhập

Quan niệm về chuẩn mực của một người phụ nữ thời nay của Trang cũng giống như quan niệm của Khổng Tử xưa, nằm trong 4 chữ “tứ đức”: công, dung, ngôn, hạnh. Công là nữ công gia chánh, Dung là dung nhan, Ngôn là lời nói, Hạnh là đức hạnh.

Nhưng, “công, dung, ngôn, hạnh” thời nay có khác xưa đôi chút. Đó là “công”, “dung”, “ngôn” hiện đại và hội nhập. “Công” bao gồm cả nữ công gia chánh và sự nghiệp công danh; “ngôn” là lời nói dễ nghe, hợp lòng người và có cả “ngôn” hội nhập - là ngoại ngữ ngoại giao; “dung” là cái đẹp hiện đại, đẹp và phù hợp với từng hoàn cảnh, từng đối tượng.

Trang cho rằng, nữ sinh thời nay cũng cần có đủ các phẩm chất “công, dung, ngôn, hạnh” ấy - vừa truyền thống lại vừa hiện đại, đặc biệt là nữ sinh sư phạm.

Để trở thành một người giáo viên tốt, theo Trang, trên giảng đường, sinh viên sư phạm đã và đang được trang bị đầy đủ các tri thức và kĩ năng nghiệp vụ sư phạm cần thiết.

Nhưng bên cạnh học tập trên giảng đường, nữ sinh sư phạm cũng cần hàng ngày rèn luyện tứ đức “công, dung, ngôn, hạnh”. Kết hợp lại, cùng với phương châm “Mô phạm - Sáng tạo - Cống hiến”, để tương lai sẽ không chỉ là những cô giáo tốt mà còn là những cô giáo mẫu mực cho nhiều thế hệ học trò.

... Đọc truyện để thêm yêu sống

Dù đã là sinh viên năm thứ ba nhưng Trang vẫn có một số sở thích khá “trẻ con” như đọc truyện tranh, xem phim hoạt hình.

Trong từng tập truyện tranh đã đọc, từng bộ phim hoạt hình đã xem với Trang luôn có ý nghĩa sâu sắc một cách đặc biệt. Trong đó, những bài học làm người được truyền tải nhẹ nhàng dưới lăng kính trẻ thơ nhưng lại thấm thía rất lâu. Chúng còn mang lại rất nhiều tiếng cười và niềm tin vào một cuộc sống luôn có những kết thúc có hậu như trong truyện cổ tích.

Gần đây, Trang còn bắt đầu thích lang thang khắp các hiệu sách cũ của Hà Nội. Trang thường cũng người bạn thân đi dọc các hiệu sách cũ trên đường Láng, khu Bách khoa hay ở gần trường.

Mỗi hiệu sách cũ là thế giới của những bất ngờ thú vị. Ở đó, Trang có thể bắt gặp những cuốn sách hay chưa bao giờ thấy ngoài các hiệu sách mới, bắt gặp những cuốn sách cổ giấy nâu đôi chỗ đã rách bìa, phai mực; bắt gặp cả những kí ức thú vị của mỗi cuốn sách qua những lời đề tặng đầu sách hay những câu ghi chú của những người chủ cũ.

Trang rất thích câu nói của một người bạn: “Mỗi cuốn sách cũ là một số phận, qua tay nhiều người và chìm nổi đều có đủ như một số phận thực sự.

Thậm chí số phận cuốn sách có khi còn dài hơn cả đời người. Bây giờ, quyển sách ấy nằm trên tay mình, được mình bọc lại, dán lại và dùng đến, hẳn quyển sách nó sẽ rất vui. Đó là câu nói một người bạn Trang nhớ mãi” - cô sinh viên mê sách tâm sự.
Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014
Người mẹ bán xôi tử tế ‘hiếm có’

Người mẹ bán xôi tử tế ‘hiếm có’

Một câu chuyện nhẹ nhàng, giản dị về lòng tốt và sự chân thành của một người mẹ bán xôi khiến nhiều người không khỏi xúc động.

Câu chuyện nho nhỏ về người bán xôi được chia sẻ trên facebook ngày hôm qua 13/1 nhanh chóng nhận được tình cảm của cộng động mạng.
Trích một vài bình luận: “Em thích cả 2 nhân vật trong câu chuyện của cô. Người mua và người bán. Ấy gọi là sống tốt gặp người tốt cô nhỉ”; “Thế thì sáng nào mẹ Thỏ cũng mua xôi cho 2 mẹ con nhà nó nhá! Cảm ơn mẹ Thỏ, chuyện thật cảm động”; “Đời người còn rất nhiều người tử tế”; “Cả người bán xôi và mua xôi đều có tâm”

Thậm chí có bạn xót xa cho rằng đây là chuyện “hiếm có”. Đáp lời, người viết mẩu chuyện chia sẻ trên facebook cho rằng: “Nếu nhìn sự việc ở góc độ so sánh thì buồn ghê lắm. Cái đương nhiên phải thế trở nên hiếm có, khó tìm, trở nên "quá cao" vì mặt bằng chung qúa thấp. Đó là điều đáng báo động về sự suy thoái của xã hội”.


Dưới đây là câu chuyện:

Ở gần nhà mình có một đôi vợ chồng rất trẻ và cô con gái bé đến thuê nhà và mở quán bán xôi sáng. Mình rất thích trẻ con nên chú ý ngay đến cô bé con. Bé mới hơn một tuổi, bé tí teo nhưng cứng cáp và đã đi được rồi. Bé ngoan ghê lắm, khi mẹ bé bán hàng bé tự chơi hoặc đứng ôm lấy chân mẹ mà chẳng mè nheo gì.

Mẹ bé cũng bé tẹo, trông giống một cô bé hơn là một thiếu phụ. Mẹ bé bán xôi Phú thượng. Hàng ngày người ta mang cả một thúng xôi đủ loại đến và mẹ bé chỉ việc đong bán thôi. Hôm đầu sang mua xôi, mình thấy mẹ bé lóng ngóng, vụng về lắm. Cô bán xôi nhưng chả biết đánh tơi xôi lên cho suất xôi trông ngon hơn, nhiều hơn, bắt mắt hơn...

Một lần mình sang mua 2 gói xôi xéo. Nhưng mang về nhà thì thấy đậu xanh đã bị chua. Mình lặng lẽ bỏ 2 gói xôi đi vì chắc cô bán xôi không biết.

Chiều qua, khi đi chợ ngang qua nhà họ. Hai mẹ con bé đang đứng trước cửa. Nhìn thấy mình mẹ bé gọi ầm lên:

- Cô ơi, cô ơi, cháu mong cô mãi.

- Gì thế hả cháu?

- Cô ơi cháu xin lỗi cô. Hôm trước đậu bị chua ạ. Cháu bán gần hết, còn ế một ít, cháu ăn nốt mới phát hiện ra cô ạ.

- Không sao đâu cháu. Cháu không biết cơ mà.

- Cô ơi, ngày nào cháu cũng chờ cô đi qua. Cô cho cháu xin lỗi và cho cháu gửi lại cô tiền xôi ạ.

Nói rồi hai mẹ con chạy ngay vào nhà lấy 20.000 đồng mang ra:

- Cháu đã trả lại được tiền cho nhiều cô, nhiều bác rùi. Chờ mãi hôm nay cô mới qua.

Mình định không nhận nhưng nghĩ lại rất nhanh và vui vẻ nhận lại 20.000 đồng từ tay hai mẹ con. 20.000 đồng này thật là qúy giá. Nó làm mình cảm động sâu sắc và vui ghê lắm. Mẹ bé cũng vui lắm.

Mình nán lại nói chuyện khá lâu với hai mẹ con...

Sáng nay, mẹ bé bắt đầu bán xôi do mẹ bé tự đồ. Xôi mẹ bé tự đồ, cho dù lần đầu, ngon hơn rất nhiều so với xôi Phú thượng nổi tiếng nhưng đã bị những kẻ không trung thực làm mất ngon đi (họ mang cho mẹ bé xôi ế từ hôm trước).

Xôi mẹ bé tự đồ ngon lắm....

Copyright © 2014 Le smile | Tin mới plus All Right Reserved